Ngày nay, việc gia công, xử lý và truyền tín hiệu cũng như các quá trình điều khiển và chỉ thị phần lớn được thực hiện theo phương pháp số. Trong khi đó, tín hiệu tự nhiên lại biến thiên liên tục theo thời gian, nghĩa là tín hiệu tương tự (Analog). Vì vậy, để ghép nối giữa nguồn tương tự với các hệ thống xử lý số, người ta dùng các bộ biến đổi đổi tương tự-số (ADC: Analog to digital converter) nhằm biến đổi tín hiệu từ tương tự thành tín hiệu số. Xuất phát từ các nhu cầu đó, các bộ ADC được đưa ra đời. ADC là các mạch tích hợp có tác dụng chuyển đổi tín hiệu từ dạng tương tự sang tín hiệu dạng số.
Nhờ có các bộ ADC, các hệ thống xử lý số có thể dễ dàng đạt được kết quả khi thực hiện trên tín hiệu số và ưu thế của hệ thống số đối với hệ thống tương tự đó là khả năng chống, chịu nhiễu cộng tính tốt hơn so với hệ thống tương tự.
Khi tín hiệu được chuyển đổi từ miền tương tự sang miền số, hệ thống xử lý là hệ thống xử lý tín hiệu số có những ưu thế vượt trội hơn so với hệ thống xử lý tín hiệu tương tự như là dễ dàng đạt được kết quả hơn, khả năng chống chịu nhiễu cộng tính tốt hơn so với hệ thống xử lý tín hiệu tương tự.
Các ADC càng ngày càng đòi hỏi yêu cầu về tốc độ xử lý cao hơn đồng thời cũng dẫn đến công suất tiêu tán cũng tăng. Để dung hòa được giữa yêu cầu về tăng tốc độ xử lý và công suất tiêu tán vào năm 1980 Black
và Hodges đã đưa ra mô hình đầu tiên cho bộ biến đổi tương tự số ghép xen thời gian TI-ADC. Nguyên lý cơ bản của TI-ADC là thực hiện ghép xen thời gian giữa các kênh của ADC để đạt được tốc độ mong muốn. Kiến trúc cơ bản của TI-ADC được mô tả trong hình:
Click vào đây để xem rộng hơn Name: TI ADC.jpg Views: 103 Size: 16,9 KB
Chủ đề này đang còn nhiều hướng để nghiên cứu. Trên đây chỉ là lời giới thiệu khái quát. Anh chị em nào quan tâm chúng ta có thể cùng nhau trao đổi về chủ đề này nhé