Trang 4/4 đầuđầu ... 234
kết quả từ 31 tới 32 trên 32
  1. #31
    Tham gia
    Feb 2009
    Nơi Cư Ngụ
    VNPT
    Bài viết
    34
    Thanks
    0
    Thanked 108 Times in 15 Posts

    Mặc định

    Có ai có bài thơ nào về kỹ thuật hay hay không chia sẽ cho anh chị em đi.

  2. #32
    Tham gia
    Nov 2007
    Nơi Cư Ngụ
    HVKTQS
    Bài viết
    1.715
    Thanks
    194
    Thanked 3.248 Times in 810 Posts

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi kiettel Xem bài viết
    Có ai có bài thơ nào về kỹ thuật hay hay không chia sẽ cho anh chị em đi.
    Quá nhiều. Ngày xưa bên Xứ mặt trời có đại thi hào Mít đặc đã từng làm rất nhiều bài, thí dụ vài bài thôi nhé:

    Một hôm đi dọc theo bờ suối
    Biết Tuốt bắt được máy đầu cuối



    Biết Tuốt lêu lổng chơi ngoài phố
    Trượt thi Xử lý tín hiệu số



    Hoa Giấy làm thơ rất yểu điệu
    Thế mà qua môn Truyền số liệu


    (Phỏng theo Mít đặc ở xứ mặt trời - Nhi-ca-lai Nốt-xốp)



    PS: Trong cuốn Mít đặc ở xứ mặt trời lừng danh, cụ Nhi-ca-lai Nốt-xốp (nhà văn Liên Xô chuyên viết truyện cho thiếu nhi) kể rằng:

    Mít đặc một hôm tìm đến thi sĩ Hoa Giấy, nằng nặc đòi Hoa Giấy dạy mình làm thơ. Hoa Giấy cự:

    - Cậu muốn làm thơ song có biết thế nào là vần không chứ? Làm thơ quan trọng nhất là gieo vần!
    - Tớ không biết, tớ mà biết thì còn cần học cậu làm cóc gì nữa?
    - Ừ, thế này nhé, vần là các từ có chung vần, thí dụ bay thì vần với tay hoặc hay, báo thì vần với táo... chẳng hạn.
    - Úi, thế thì làm thơ cũng dễ nhỉ?
    - Hm, dễ là dễ thế nào? Thí dụ nhé, từ nào vần với thương nhân chẳng hạn?
    - Í xời ơi - Mít đặc bĩu dài môi ra - thế mà cũng hỏi, dễ ợt mà: khương nhân!
    - Không được! Khương nhân không cùng vần với thương nhân! Vả lại khương nhân chả có nghĩa quái gì sất.
    - Ớ, cũng rày rà ra phết nhỉ. Thôi, để tớ tự tập vậy, học tập quan trọng nhất là tự học đấy nhé, có thế sau này tớ làm thơ ra ký tên mình mới oách, chứ không chả lẽ bài thơ nào tớ cũng phải ký tên tác giả Hoa-Mít hay sao?

    Mít đặc nói rồi hãnh diện trở về, vừa đi vừa lẩm nhẩm gieo vần, mỗi lúc một lấy làm đắc ý hơn. Về đến nhà, Mít đặc hắng giọng yêu cầu các bạn trật tự để mình đọc thơ vừa mới sáng tác. Cả bọn trong nhà ấy trố mắt, kinh ngạc không sao kể xiết. Mít đặc trịnh trọng trình làng mấy bài thơ mới làm xong, đang còn nóng hôi hổi như bánh mì mới ra lò:

    Một hôm đi dọc theo bờ suối
    Biết Tuốt nhảy qua con cá chuối

    Có bốn cái bánh mới
    Dưới gối cậu Chẳng Nói


    Biết Tuốt á lên một tiếng, mồm há hốc, còn Chẳng nói chạy phắt lại đầu giường nằm của mình, chẳng nói chẳng rằng giở phắt ngay cái gối: chả có cái quái gì dưới đó. Cả bọn nhao nhao:
    - Làm gì có như thế!

    Mít đặc khoan dung nhìn quanh cả lũ rồi rành rẽ từng tiếng một giảng giải:
    - Các cậu chả biết cái gì sất cả, đúng là không chịu học thì mít đặc thật ấy chứ. Làm thơ quan trọng nhất là vần nhé, cần gì đến sự thật là thế nào chứ! Dốt cả lũ ạ.
    Lần sửa cuối bởi nqbinhdi; 25/09/2012 lúc 08:59

Trang 4/4 đầuđầu ... 234

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •